"Con không biết rằng Cha thường đối xử với bạn bè bằng cách gửi cho họ Thánh Giá sao?"

Tình yêu là số 0!

Tình yêu là số 0. Dù có thêm bao nhiêu vào bao nhiêu số 0 đi chăng nữa, thì kết cục cũng chỉ nhận lấy thất bại mà thôi... Đừng có ngớ ngẩn như vậy chứ. Số 0 là điểm khởi đầu của tất cả. Không xuất phát từ nó thì không gì có thể tồn tại được!

Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít

Các con hãy đi khắp thế gian, rao giảng Tin mừng cho mọi tạo vật. (Mc 16: 15-18)

Tôi ghét sách!!!

Chúng chỉ dậy tôi về những điều mà tôi chẳng biết gì. Tôi đọc lòi cả mắt và vẫn không đọc được đủ tới một nửa... Tôi càng đọc nhiều, tôi càng thấy còn nhiều điều cần phải đọc.

Tôi sống hết tôi từng khoảnh khắc.

Vì chúng ta còn trẻ nên một ngày không cần phải quá bình yên. Vì chúng ta còn trẻ hãy cứ điên, nếu có sai chúng ta vẫn còn đủ thời gian làm lại mà... Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đằm mình trong cơn mưa ấy lần nữa.

"Tôi tên là Giêsu của Têrêsa"

- Này em, em tên gì? - Thưa bà, vậy bà tên chi? - Tôi tên là Têrêsa của Chúa Giêsu. Cậu bé mỉm cười rất dễ thương tiếp lời: - Tôi, tôi tên là ... Giêsu của Têrêsa! Nói xong, cậu bé "Giêsu của Têrêsa" biến mất...

Hiển thị các bài đăng có nhãn Dòng kín Carmelite. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Dòng kín Carmelite. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2014

My Favorite Saint

I am very devoted to the Little Flower, St. Therese, and her “little way.” It started when I was a very little girl who identified with “the little saint.” When I was about four and started learning about the saints I asked my mother if there were any saints that were little like me. My mom introduced me to St. Therese. She wasn’t necessarily short, but she had a little way and that was good enough for me. This nun in the brown habit holding roses became for me what super models and actors were for other little girls. I had never seen anyone more beautiful and I wanted to be just like her! I would go around the house singing songs I made up about her. I read many books and stories about her growing up. As I grew older and learned more about her I identified with her and her little way more and more. I must admit that I did not read The Story of a Soul in its entirety until I was a postulant. It is still the best spiritual book I have ever read! St. Therese’s simple little way is accessible to anyone. St. Therese was born in Normandy, France on January 2, 1873. She entered the Carmel at of Lisieux in 1889. Fifteen was a very young age to enter a convent even back then! She lived her ordinary life, as a cloistered Carmelite nun, with extraordinary love and confidence. She believed that doing little things with great love could earn great graces. However, doing great or brilliant deeds without love counted as nothing. She had such great trust and confidence in God and his will that she saw everything in her life as a grace. She knew how to use the annoyances of everyday life to her soul’s advantage. A sister making noise in chapel with her rosary, or getting splashed by another sister in the laundry room became little things she could offer up to Jesus. She was able to see the noise as a beautiful concert and the water as holy water that would sanctify her. Toward the end of her life St. Therese had a dark night of the soul where she even despaired of the existence of Heaven. Yet, her extraordinary love and confidence sustained her until the end. She died September 30, 1897 of tuberculosis at the tender age of 24. I am very blessed to have found a saint that I identify with spiritually and personally. She is my best friend, confidante, ideal, and idol. The only one I admire more is the Blessed Virgin Mary, who Therese saw as more mother than queen. It was a dream come true beyond my imaginings to be received as novice on her feast day! For me it was an affirmation of her love, protection, guidance, and inspiration in my life. Humility and selfless love do not always come easy to me, but I know because of my devotion to St. Therese she will help me. I consider her a kindred spirit and sister. It is one of my biggest disappointments that we cannot meet in this life but meeting her in the next will truly be heaven for me!

Prayer and Contemplation

 

Prayer and Contemplation

Prayer and contemplation provide the ambient for the reception of the Word of God and at the same time they spring from listening to the Word. Without an interior life of love which draws the Word, the Father and the Spirit to itself, an outlook of faith is impossible (cf. Jn14:23). As a consequence life itself loses meaning, the faces of brothers and sisters are obscured and it becomes impossible to recognize the face of God in them, historical events remain ambiguous and deprived of hope and apostolic and charitable mission become nothing more than widespread activity.

Every vocation to consecrated life is born in contemplation, from moments of intense communion and from a deep relationship of friendship with Christ, from the beauty and light which was seen shining on his face. From there the desire to always be with the Lord—and to follow him—matures:“how good it is for us to be here” (Mt 17:4). Every vocation must constantly mature in this intimacy with Christ. “Your first task therefore”—John Paul reminds consecrated persons— “cannot not be in the line of contemplation. Every reality of consecrated life is born and is regenerated each day in the unending contemplation of the face of Christ”.

Monks and cloistered nuns like hermits dedicate more time to praise of God as well as to prolonged silent prayer. Members of Secular Institutes, like consecrated virgins in the world, offer to God the joys and sorrows, the hopes and petitions of all people and contemplate the face of Christ which they recognize in the faces of their brothers and sisters, in the historical events, in the apostolate and in everyday work. Religious men and women dedicated to teaching, to the care of the sick, to the poor, encounter the face of the Lord there. For missionaries and members of Societies of Apostolic Life the proclamation of the Gospel is lived according to the example of St. Paul, as authentic cult (cf. Rm1:6). The whole Church enjoys and benefits from the many forms of prayer and the variety of ways in which the one face of Christ is contemplated.

An authentic spiritual life requires that everyone, in all the diverse vocations, regularly dedicate, every day, appropriate times to enter deeply into silent conversation with him by whom they know they are loved, to share their very lives with him and to receive enlightenment to continue on the daily journey. It is an exercise which requires fidelity, because we are constantly being bombarded by the estrangements and excesses which come from today's society, especially from the means of communication. At times fidelity to personal and liturgical prayer will require a true effort not to allow oneself to be swallowed up in frenetic activism. Otherwise it will be impossible to bear fruit. “No more than a branch can bear fruit of itself apart from the vine can you bear fruit apart from me” (Jn 15:4)

Cloistered Life


The Will of God Is Our Peace

Shrine of Our Lady of Mount Carmel The purpose of Carmelite life is precise. It is a life of prayer and sacrifice for the sanctification of priests and the salvation of souls. It is participating, sharing and assisting in priestly life. The work of the Carmelite nun is to labor for souls, to pray and perform penance for those who will not pray or do penance for themselves. Aware that this beautiful but demanding work is beyond our human power to accomplish, she humbly relies on God’s grace and merciful love to be her help. He never fails to guide and teach the sincere, generous soul who seeks only His will.

All is done in a spirit of joyful simplicity. Our Holy Mother, St. Teresa of Avila, had no love for “sad-faced saints” and bequeathed to each of her Carmelite daughters a share in her own warm and gracious spirit of joy. The life of Carmel, though necessarily a life of labor and mortification, is most certainly also a life of the greatest happiness and peace. How can a sister not possess the deepest peace when God has given her the assurance of His love by bestowing on her such a beautiful vocation? Carmelites rejoice to live and work in His presence.

Conversation With Christ

 Silent Prayer To pray without ceasing with the greatest possible perfection is a most important goal and duty of the Carmelite. The fasts, penances, silence and solitude enjoined by the Holy Rule are necessary if prayer is to be genuine and fruitful. These practices promote the spirit of recollection so greatly desired by the soul who has left the world in order to live in union with God. Jesus Himself desires to communicate and give Himself in love. It is His intention that this holy union with His Carmelite spouse bear abundant fruit in the souls of others.

The times of formal prayer are the Liturgy of the Holy Mass (Tridentine Latin Masses) and the Divine Office, and two hours of mental prayer. Work time is no less prayerful than the time spent in the choir (monastery chapel). The entire day is marked by recollection and continual striving for holiness and perfection for love of the Divine Master.

God Loves the Cheerful Giver

 Quote of St. Teresa of Avila The solitude of the Carmelite is happily balanced with a loving community life through which she shares in the concerns, duties and joys of her family in Christ. She has companions in her striving for perfection, Sisters who help by guiding, encouraging and supporting her on her path up Mount Carmel.
The strong bond, so characteristic of Carmel, is strengthened by daily recreation, during which the Carmelite enjoys the company of her Sisters in lighthearted conversation.
All of the nuns perform their daily tasks and duties in a spirit of mutual charity and support with generous and sincere concern for the good of all. Each one shares in the day-to-day manual work for the needs of the Community.

To Serve God Is to Reign!

 Reciting the Divine Office The vocation of a Carmelite is one of great joy. It is a joy that comes to those who know what a privilege it is to serve God in a humble, silent and hidden life. The Carmelite has great hope in the Sacred Heart of Jesus and in Our Lady of Mount Carmel, whose holy Habit she is privileged to wear. She lives according to the traditional Carmelite observance, endeavoring to answer with selfless devotion God’s call in these challenging times in the history of the Church and the world.

Daily routine

"The work of this house is prayer "- St Teresa

The following is a typical day in one of our Monasteries:


5.30 am Rising signal

6.00 am Prayer time (Meditation) either in solitude or in the chapel

7.00 am Lauds/Morning Prayer (Divine Office prayed together in the chapel: psalms, readings etc spread throughout the day to mark its passing and to consecrate our time to God)

7.45 am Terce (Divine Office)

8.00 am MASS

8.45 am Breakfast

9.00 am Work*

11.30 am Sext (Divine Office)

11.45 am Dinner (in silence with a reading from the Bible and other spiritual books)

12.15 pm Washing up, preparing vegetables etc - in silence

12.45pm Morning recreation - a time to relax and talk together

1.15 pm Free time in the cell (the nuns' private room). 

1.45 pm Spiritual Reading in the cell (or garden in summer)

1.45 pm None (Divine Office) followed by a cup of tea.

3.00 pm Work*

4.30 pm Prayer time (Meditation) either in solitude or in the chapel.

5.30 pm Vespers/Evening Prayer (Divine Office)

6.00 pm Evening meal, washing up

6.45 pm Recreation together

7.45 pm Office of Readings (Divine Office- the longest one of the day with psalms and extended Bible readings and other readings)

The Great Silence follows this - free time for prayer, reading or hobbies etc but all in strict silence. This silence lasts until after Mass the next day.

9.15 pm Compline - the last prayer of the day. Retire to cells

10.30 pm Lights out.

*Work varies from monastery to monastery. It can consist in the manufacture of altar breads for churches, vestment work, printing, craft work, gardening, cooking, office work, sewing and the usual household tasks. Each sister works alone and in silence where possible, only speaking when really necessary for carrying out her work.


Tôi tưởng đã chết rồi

Hồi tưởng lại, tôi thấy có ba chặng trên con đường ơn gọi của tôi, tức là trong việc tôi dần dần tiếp nhận Tình Chúa thương xót đối với tôi, và trong tôi đã dần dà manh nha một lời đáp trả như tiếng dội của lòng thương xót ấy.

Tôi tưởng đã chết rồi… 

Giai đoạn thứ nhất khởi đầu từ năm 1981, cách đây ba năm, và có thể được tóm lại trong câu thánh vịnh: “Kẻ nghèo hèn kêu lên... và Chúa đã nhậm lời ... Ngài đã giải thoát họ khỏi mọi nỗi âu lo”. 
Giữa lúc trong tâm hồn tôi luôn vang lên những khát khao và cảm hứng sâu xa, thì tôi lại theo đuổi cuộc sống hẹp hòi ích kỷ. Sự cách biệt giữa đôi đàng ngày càng khiến tôi không thể chịu đựng nổi nữa. Tôi đã mơ sống tình huynh đệ với tất cả mọi người trong sự thật, vượt trên m
ọi chia cách về thế hệ, văn hóa, chủng tộc. Thế nhưng khi tôi thử sống điều đó, lập tức, tôi đã phải đương đầu ngay với những điều không thể. Tôi không biết phải theo quy tắc nào, tôi không biết đâu là điểm cân bằng, đâu là chân lý. 
Cho nên tôi lại quay về với mình, để thấy mọi sự trong tôi và quanh tôi ngày càng trở nên cằn cỗi vô bổ... Bấy giờ, từ đáy tâm hồn tôi vang lên một tiếng kêu khắc khoải, một tiếng kêu cơ bản, một tiếng kêu không nên lời, nhưng còn mạnh hơn mọi tiếng kêu ở Jéricho và đã làm sụp đổ mọi thứ thành trì nho nhỏ trong đời tôi. 
Tôi tưởng đã chết nhưng thực ra đó lại là cách khởi đầu cho cuộc sống đích thực của tôi. Bởi bấy giờ, trong phạm vi đời sống tôi, không còn gì đứng vững, kể cả chính tôi. Lần đầu tiên, tôi đã có một cái nhìn chính xác về con người thực của tôi. Chắc chắn là tôi đã không sao chịu đựng nổi điều đó, nếu Chúa đã không gởi Đức Mẹ Maria đến với tôi. 
Một đêm kia, Đức Mẹ đã hai lần gọi tôi, bằng chính tên tôi. Đó là tất cả những gì tôi đã biết một cách ý thức, nhưng cũng từ lúc đó, Đức Mẹ đã đi vào lòng tôi và đã mang tôi như một người Mẹ trong suốt quãng đời sau đó cho đến hôm nay; và Thiên Chúa biết tôi cần đến Mẹ tới mức nào?

Chúa Giêsu trở thành một ai đó! 

Thế nhưng cuộc hoán cải ấy chưa tác động đến toàn bộ cuộc sống tôi, nó chỉ mới là và vẫn luôn là một hạt giống gieo xuống đất. Trong suốt hai năm sau đó, Chúa đã dẫn dắt tôi như một người mù, như thể thánh Phaolô trên đường Damas... Tôi biết rằng tôi phải tiến bước trong tâm tình phó thác. 
Tuy nhiên, cuộc sống tôi không phản chiếu được niềm an bình hay niềm vui. Tôi ngày càng cảm thấy xa cách với những người từng là bạn trai, bạn gái thân thiết của tôi, và tôi cũng không cùng ngôn ngữ với những Kitô-hữu “dấn thân” mà tôi từng gặp gỡ. Tôi như bị treo lơ lửng giữa hai trạng thái mà không muốn buông bỏ bên nào. 
Cuối cùng, trong một cuộc tĩnh tâm ở Bỉ được tổ chức theo phong trào “Canh Tân Đoàn Sủng”, tôi gặp được vị linh hướng tôi hằng mong đợi. Ngài thật là người được Thiên Chúa sai đến với tôi, như nhân chứng của lòng thương xót và nhân hậu của Thiên Chúa, để lấy tình yêu soi sáng cho những chọn lựa cốt yếu mà tôi phải làm. 

Đó là giai đoạn hai. Tôi chuyển từ linh đạo của các thánh vịnh sang linh đạo của Tin Mừng: Chúa GIÊSU trở thành một AI ĐÓ đối với tôi. Ngài nói với tôi trong hiện tại. Ngài dùng Lời Ngài mà dẫn dắt tôi. Bản văn đầu tiên đã đánh động tôi tận đáy lòng, là đoạn Chúa Giêsu rửa chân cho các tông đồ: lòng thương xót vô biên của Chúa, lòng trìu mến của một vị Chúa đã trở nên bạn của loài người... 
Thoạt đầu, đoạn văn này làm tôi khó chịu, và cũng như Phêrô, tôi từ chối không để Chúa rửa chân cho tôi, tôi không thể để Chúa quỳ xuống trước mặt tôi. Thế nhưng rồi cũng như Phêrô, tôi đành chấp nhận. Tôi bị quyến rũ, tôi yêu tấm lòng dịu hiền, khiêm nhượng của Đấng ban tặng tất cả... và cũng đòi hỏi tất cả. Tôi cứ tiếp tục tâm trạng của Phêrô, cho đến lúc Chúa hỏi ông: “Con có yêu mến Thầy không ?”... 
Tiếng nói ấy vang dội trong tôi, vừa cho riêng tôi, vừa cho mọi người. Tuy nhiên tôi không tìm được trong tôi một tình yêu nào tương ứng, cho nên tôi luôn đáp lại rằng: “Lạy Chúa, con ước ao được yêu mến Chúa”. 
Như thế, tôi kẹt giữa ơn huệ của lòng Ngài thương xót và tiếng gọi của tình Ngài mến yêu. Tôi cảm thấy như bị kẹt cả hai đầu, và cuối cùng, bị dồn vào chân tường... Chính lúc ấy, Mẹ bề trên đan viện Cát-Minh hỏi tôi: “Sao? Cô muốn xin vào ở với chúng tôi à?” Và cuối cùng, sau bao nhiêu giông tố, bao nhiêu hoang mang, từ tận đáy lòng, tôi đã thốt lên lời “thưa vâng” bằng tất cả tâm hồn. Alleluia!... 

Và giai đoạn ba, đó là: “Ta sẽ đính hôn con với Ta vĩnh viễn, trong công bình và chính trực, trongtrìu mến và thương xót, Ta sẽ đính hôn con với Ta cho đến đời đời và con sẽ nhận biết Giavê”.


Tu muội Claire-Marie de la Résurrection
25 tuổi – Đan-nữ Carmel

Một lần gặp gỡ, đảo lộn cuộc đời

Tiếng Gọi 

“Tôi bảo thật, Tôi bảo thật anh em, nếu hạt lúa rơi xuống đất không chết đi, nó sẽ trơ trọi một mình, nhưng nếu nó chết đi, nó sẽ mang lại nhiều hạt mới!” (Gio 12, 24). 
Chúa đã gọi con như thế đấy, Chúa ạ! Chúa đã muốn Lời ấy đánh thẳng vào tâm trí con, dù bấy giờ, con chưa hiểu trọn tất cả ý nghĩa của nó. Đã từ lâu lắm rồi, Chúa đã gọi con để phục vụ Chúa. Chúa đã chọn con để trở thành linh mục của Chúa. Tại sao? Con không biết... Tuy nhiên, điều ấy đã tồn tại không lay chuyển.

Tìm Kiếm 

Thế rồi, nỗi lòng con khát khao Chúa, khát khao Thánh Ý Chúa đã đưa con đi xa hơn. Quả thế, đầu năm cuối cùng bậc trung học, những câu hỏi đã dồn dập đổ tới: Rồi sau này con sẽ làm gì? Tiếp tục học hay làm gì khác? Con tìm hiểu Huynh Đoàn Thừa Sai Thánh Tâm Chúa Giêsu (Cộng Đoàn Emmanuel), Cộng Đoàn Sư Tử Nhà Giuđa, Tu Hội Cát-Minh Đức Bà Nguồn Sống... Các cuộc tiếp xúc mang lại cho con nhiều kinh nghiệm phong phú. 
Tuy thế, tất cả không đáp ứng ơn gọi mà con đã nhận, ơn gọi của riêng con. Dù sao, bao nhiêu lời cầu nguyện của các thầy dòng và của cha linh hướng của con đã là bấy nhiêu ngọn đuốc soi đường trong đêm tối. Chúa còn nhớ, khi con hỏi Chúa muốn con làm gì, Chúa đã trả lời con rằng: “Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, hãy vác lấy thập giá mình mỗi ngày mà theo Ta.” (Lc 9, 23). Tuy thế, tâm trí con còn u tối và con vẫn còn kháng cự lại!

Gặp Gỡ Thánh Gioan Thánh Giá 

Chính lúc ấy, Chúa cho con một cuộc gặp gỡ đảo lộn cuộc đời: Thánh Gioan Thánh Giá! Trước tiên, ngài chỉ cho con một mục tiêu, con hớn hở vui mừng khi đọc đoạn mô tả sự kết hợp giữa linh hồn với Thiên Chúa. Như thế, con người có thể “trở thành Thiên Chúa nhờ việc dự phần”. Con còn đòi hỏi gì hơn nữa? Nhưng không vì thế mà mọi sự được giải quyết... Đối với con, đoạn sách ấy không hề có nghĩa là con phải chọn dòng Cát-Minh. 
Tuy nhiên, lạy Chúa, Chúa biết rõ việc Chúa làm. Quả vậy, vì bấy giờ, con đang tĩnh tâm thinh lặng tại Cộng Đoàn Đức Bà Nguồn Sống. Trong nhiều ngày, con đã sống theo một nhịp sống hoàn toàn giống như trong đan viện Cát-Minh mà không ngờ: hai giờ nguyện gẫm mỗi ngày, các giờ kinh thần vụ, dùng bữa trong thinh lặng, cô tịch trong phòng riêng... Và, con phải thú nhận rằng, chưa bao giờ con được thoải mái đến như thế: Đấy là kỳ nghỉ hè tốt đẹp nhất đời con. 
Hẳn nhiên, không khí thinh lặng miền quê Provence thật là một trong những nơi thích hợp nhất để con miệt mài đọc Thánh Gioan Thánh Giá. Bấy giờ, con đọc được trong quyển “Đêm Tối” một đoạn song song với quyển I của “Đường Lên Núi Cát-Minh” tức phần chú giải đoạn thứ nhất của bài thơ. Trong đoạn này, thánh Gioan mô tả các điểm bất toàn chủ yếu nơi những người mà ngài gọi là “những người mới nhập cuộc", những người mới khai tâm trong đời sống tâm linh. 
Mỗi lần đọc đến một khuyết điểm mới, con lại cảm thấy như ngài nhắm vào chính con. Hệt như là cha linh hướng của con, vừa nói vừa đặt ngón tay trên những vết thương của con, nói trúng phong phóc những tính xấu của con. Và thế là, con cảm thấy bị dồn vào thế phải chọn lựa triệt để: “Hoặc tất cả hoặc không gì hết”, phải quyết định dứt khoát một lần hoặc bỏ tất cả để theo Chúa, lạy Chúa Giêsu, hoặc sẽ mãi mãi loay hoay với những biện pháp nửa vời.

Đáp trả 

Sau một cuộc đấu tranh nội tâm cam go, con đã trả lời với Chúa là: “Vâng, con sẵn sàng đi qua cái không có gì hết để đạt tới cái tất cả của Tình Yêu Chúa”. Bấy giờ con hiểu rằng, trong cuộc leo núi đầy nguy hiểm ấy, con không thể tìm được một vị dẫn đường tâm linh nào tốt hơn thánh Gioan Thánh Giá. Ngài đã không chỉ đường cho con rồi đấy sao? 
Trong thời gian chờ đợi, con tình cờ gặp một cha dòng Cát-Minh trong bộ áo dòng Cát-Minh, điều này gieo vào lòng con ý nghĩ rằng có lẽ Chúa đã gọi con vào dòng của Đức Trinh Nữ Maria Núi Cát-Minh. Con đem điều này trình bày với cha linh hướng và ngài cũng nghĩ rằng con nên gặp các cha Cát-Minh càng sớm càng tốt (bấy giờ con chưa quen biết một vị nào cả!). 
Giờ đây con cảm tạ Chúa đã đưa con vào dòng của Mẹ Thánh Chúa, để từng ngày con được sống với các giới lệnh của Chúa cho đến chết vì tình yêu. Con biết rằng con đang ở đúng nơi Chúa muốn, đúng lúc Chúa muốn, trong lúc này. Con không ao ước gì khác hơn là: “Nguyện cho Ý Cha được thực hiện”.


Tu huynh Jean-Emmanuel de Sainte Marie
19 tuổi - Tập sinh Cát-Minh

Từ muôn đời cho đến hiện nay, luôn mãi đến thiên thu vạn đại. Amen!

Ơn gọi chiêm niệm 

Tôi tên là Lysiane, năm nay 18 tuổi. Tôi sống trong một thành phố diễm lệ và đã cảm nhận tiếng gọi sống đời tu từ ngày 29-08-1983 (một biến cố đánh dấu cuộc đời). 
Hôm ấy, tôi cùng với cha mẹ tôi đến thăm bà hiệu trưởng cũ trường trung học của tôi đã về hưu, và là nữ tu dòng Các Chị Em Bác Ái. Nhà mẹ là một tu viện Biển Đức cũ. Trong một lúc đang cầu nguyện, tôi có một ấn tượng thật lạ lùng. Thật là một “cú sét”: tôi khám phá ra rằng Chúa Giêsu đã yêu tôi từ muôn đời và Ngài mời gọi tôi sống gần gũi Ngài hơn. Đôi mắt tôi như được mở ra. Tôi đã tưởng rằng Ngài muốn gọi tôi trở thành một nữ tu Bác ái, nhưng Ngài chưa nói ra tất cả... 
Khi cha mẹ tôi biết rõ ý nghĩ ấy, thì kỳ diệu thay, hai ông bà sung sướng tán đồng quyết định của tôi. Tôi tham gia một nhóm tìm hiểu, họp nhau ba tháng một lần trong một tu viện. Nhóm này do cơ quan quốc tế về ơn gọi điều khiển. Trong một ngày cuối tuần tại tu viện Biển Đức, tôi nhận thấy được tầm quan trọng của đời tu chiêm niệm. Tôi hiểu hơn bao giờ hết rằng Chúa cần đến “những con tim cầu nguyện”, chăm chú lắng nghe lời Chúa và suy niệm trong thâm cung tâm hồn.

Gặp gỡ đan viện Cát-Minh 

Do ơn Chúa quan phòng, tôi đã gặp một đan viện Cát-Minh và thấy lòng hướng về đó. Quả thế, tôi cảm thấy bị thu hút bởi đời sống Cát-Minh, và tôi cảm thấy yêu mến, tôn sùng đặc biệt chị thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu. Chính chị dìu dắt tôi trên “con đường nhỏ” và dẫn dắt cái hư không nhỏ bé của tôi. Tôi nóng lòng sớm được sống chung với các chị của tôi. Họ khiến tôi say mê họ. Các chấn song sắt Cát-Minh như cánh cổng của một vương quốc, nhưng than ôi, lúc đó tôi vẫn còn như bị cấm đoán... 
Tôi đang theo học năm thứ nhất trường đào tạo y tá của Hội Chữ Thập Đỏ. Tôi mong sớm đạt bằng tốt nghiệp để trở thành điều chị Têrêxa bé nhỏ từng ao ước, và tôi thân thưa với Đấng tôi yêu rằng: “Vâng, con mong sớm được trở thành bạn lòng của Chúa, ôi Chúa Giêsu, trở thành nữ tu Cát-Minh, trở thành mẹ các linh hồn nhờ được kết hợp với Chúa”. 
Tôi cũng muốn trở thành thừa sai, đi truyền giáo ở Châu Phi trước khi vào dòng Cát-Minh, thế nhưng rồi tôi đã cảm thấy được gọi hãy mau trèo lên đỉnh Cát-Minh hồng phúc. Ba năm học còn lại sao mà dài đến thế! Rõ thật là gay go để sống theo lý trí một khi đã yêu, nhất là khi người yêu lại là chính Chúa Giêsu Kitô! Thật quả là khó mà cưỡng lại Tình yêu...


Tu muội Lysiane
18 tuổi - Thỉnh sinh Cát-Minh

Cát Minh - một chân trời ân sủng!

Tất cả là Hồng Ân 

Khi người ta xin tôi kể lại chứng từ của tôi, thú thật, tôi đã hơi ngần ngại, nhưng rồi tư tưởng của chị Élisabeth Chúa Ba Ngôi hiện ra trong đầu óc tôi : “Mỗi giây phút, mỗi biến cố, mỗi niềm đau cũng như mỗi nỗi vui đều là bí tích Thiên Chúa ban tặng cho chúng ta”. 
Tôi xác tín rằng mỗi khi Thiên Chúa can thiệp vào cuộc đời chúng ta, Ngài thực hiện những điều kỳ diệu, và bấy giờ, chẳng còn gì là tầm thường nữa, vì tất cả đều đã được Ngài biến hóa. Do đó, tôi chấp nhận nói lên chứng từ của tôi, không phải để gây chú ý (vì thoạt nhìn vào, chẳng có gì đặc biệt xảy ra trên con đường tâm linh của tôi), nhưng chỉ muốn noi theo Mẹ Thánh Têrêxa: “Ca tụng lòng thương xót của Thiên Chúa”.

Thăm cô giáo cũ 

Tất cả đã khởi đầu từ dịp tôi tĩnh tâm dọn mình lãnh bí tích thêm sức (lúc tôi 13 tuổi). Tôi còn nhớ, người ta yêu cầu chúng tôi giữ thinh lặng trong năm phút, sau khi đã kêu xin Chúa Thánh Thần. Những giây phút ngắn ngủi ấy đã đủ để đánh thức tôi, đưa tôi vào một chiều kích mới. Chẳng có gì thay đổi nhiều trong nếp sống của tôi. 
Tuy nhiên, qua năm sau, tôi không hiểu tại sao tôi lại quyết định đi thăm cô giáo cũ đã dạy tôi năm năm trước. Từ nhiều năm nay, cô đã vào đan viện Cát-Minh. Tôi đâu có ngờ rằng đó là “cá đã cắn câu”. 
Suốt bốn năm liền, cho đến ngày vào tu viện, tôi đã kiên trì tới lui đan viện của các nữ tu Cát-Minh. Các chị đã giúp tôi rất nhiều. Các giờ kinh thần vụ, thánh lễ, giờ cầu nguyện ban chiều sau buổi học, là những lúc tôi sung sướng được vào trong ngôi nhà nguyện trắng rộng lớn ấy của cộng đoàn để cầu nguyện. 
Một yếu tố khác góp thêm phần quyết định cho chiều hướng ơn gọi đang nảy sinh trong tôi, đó là những lần tôi được tiếp chuyện ở nhà khách, rất quý báu đối với tôi. Ở đó, tôi lắng nghe, nhìn xem, “làm quen” dần, và tôi đã tìm được ở đó điều tôi cần. Dần dần, “chân trời” của tôi hiện lên rõ hơn, vô tận, nhờ những gì tôi đã nắm bắt được xuyên qua các chấn song sắt.

Bạn bè hỗ trợ 

Một thời gian sau, khi đã vào dòng ba Cát-Minh, chân trời đã trở nên khá rộng và rõ nét, tôi rất vui lòng đón nhận ơn gọi. Tuy nhiên, còn phải mất nhiều năm nữa... Trong khi chờ đợi, cái thường ngày khiêm tốn của tôi là đi học. 
Ở đây, tôi muốn cảm tạ Chúa đã thương ban ơn giúp tôi đảm nhận và bảo toàn ơn gọi ở giữa những bạn bè mà tương lai của họ có vẻ khác xa tương lai của tôi. Vài người bạn đã gặp những khó khăn, một anh khác, si mê thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu, đã giúp tôi làm quen với chị, vài bạn khác cũng đồng ý với tôi về quan niệm cuộc sống (dù chẳng có kinh nghiệm là bao). 
Chẳng hạn, khi vào dòng Cát-Minh, tôi vẫn tin chắc rằng việc kết hôn là một điều tốt, vẫn tin rằng cái thế giới chúng ta đang sống là một thế giới có thể sống được “vì đầy triển vọng cho tương lai”. 
Phải, các bạn đã giúp tôi hiểu các điều đó, và ngay lúc này, trong tu phòng của tôi, tôi cảm thấy rất gần gũi họ. Tôi mang họ trong lời cầu nguyện của tôi, vì việc tôi rời xa thế gian đã giúp tôi được tự do hơn để nhìn lại thế gian trong chân lý, trong ánh sáng Chúa Kitô, Đấng đã đến trong trần gian để cứu độ thế gian. 
Như thế, nếu tôi có vào dòng Cát-Minh thì không phải là để trốn thế gian, nhưng chính vì tôi muốn dành ưu tiên cho tình yêu (một sự ưu tiên đặc biệt, tôi xin nói rõ như thế) và nhất là vì chính Thiên Chúa xin tôi điều ấy, và đó cũng chính là điều được Ngài dành cho ưu tiên số một.

Tiếp cận các linh mục 

Một điểm nữa để tạ ơn Chúa: tôi đã được sống với những linh mục (cha phó giám đốc trường tôi học, cha tuyên úy Cát-Minh, cha linh hướng của tôi) và các nữ tu (các chị Cát-Minh của tôi, bà giáo sư tiếng Hy lạp), đều là những người đã biết tôn trọng công việc của Thiên Chúa nơi tôi. Các vị không hề cưỡng ép, hoặc "gợi ý" cho ơn gọi của tôi. 
Các vị đã nuôi dưỡng nó, với một lòng vô vụ lợi tuyệt đối... dù rằng cũng có đôi lúc các vị nôn nóng muốn tôi nói lên điều các vị đã ức đoán... Tôi nghĩ đó là một gương tông đồ tuyệt đẹp, kín đáo và đầy hiệu năng: các vị cầu nguyện cho tôi, nâng đỡ tôi. Vâng, cần phải cầu nguyện cho các ơn gọi được triển nở cho đến cùng. Đó là điều thật quan trọng.

Những lúc khó khăn 

Tôi cũng muốn nêu lên một điều nữa; đó là ơn được trải qua “những lúc chẳng dễ dàng gì”... (cũng như mọi người vậy thôi). Chính trong những lúc khó khăn ấy, Thiên Chúa cho thấy Ngài tin tưởng chúng ta. Chúng ta cũng phải đáp lại lòng tin tưởng của Chúa bằng lòng tin tưởng của chúng ta: lòng tin tưởng mời gọi lòng tin tưởng, như “vực thẳm kêu gọi vực thẳm” (Tv 41). 
Thiên Chúa luôn muốn điều tốt lành cho con cái Ngài, và thử thách là tấm ván nhún để lấy đà tung lên cao trong tình yêu đầy thương xót của Ngài. Theo nghĩa ấy, có thể nói, thử thách là một ân sủng rất quý giá. 
Tôi đã quyết định chọn đời sống Cát-Minh mùa hè 1985, và ngày 15-10-1985, lễ Mẹ Thánh Têrêxa, ngày hồng ân, tôi vào đan viện mà hiện tôi đang làm tập sinh. Tôi mặc áo dòng của Đức Mẹ từ tháng 4-1986.

Những hồng ân 

Bây giờ, xin nói đâu là những khác biệt giữa những ân sủng của lòng thương xót Chúa trước và sau cuộc đổi thay trong đời tôi? Trước hết, tôi cảm nghiệm được một niềm hứng khởi lớn lao. Hứng khởi, không phải ở những bộc lộ bên ngoài, nhưng do cảm nhận một sự hiện diện, một tiếng gọi vào sa mạc, một sự "chiếm hữu Thiên Chúa tận đáy lòng” như hai tiếng hứng khởi đã gợi ý. Không ngừng phải tập giữ gìn và duy trì một thái độ định tâm, tràn ngập lời ca tụng âm thầm và vui tươi. Hứng khởi đối với tôi là thế đấy. 
Tôi bắt đầu phát hiện những “kho báu chồng chất” được ẩn giấu trong tâm hồn chúng ta, những giàu sang phong phú mà một nếp sống hời hợt sẽ khiến chúng ta không biết trân quý: 
- Ơn được rửa tội và chất chứa trong mình cả một cuộc sống của Thiên Chúa Ba Ngôi. 
- Ơn nhận biết mình được Thiên Chúa yêu thương, đến độ được Ngài gọi một cách huyền nhiệm. 
- Ơn được có lòng tin. 
Tóm lại, bằng ấy những sự cao trọng của Thiên Chúa phải đưa chúng ta đến chỗ có cùng một thái độ như Mẹ Maria ngày truyền tin. Chính do đó mà tôi có được niềm vui lớn lao mà chỉ một mình Thiên Chúa mới biết được cường độ đó: niềm vui được sống trong một nhà dòng “hoàn toàn thuộc trọn về Mẹ Maria”, nơi mà Mẹ hằng hiện diện liên lỉ, âm thầm, thật sâu kín thân mật và đầy tình từ mẫu.

Môi trường thuận lợi 

Một lý do khác nữa để tạ ơn: đó là tôi đã có thể sống trong dòng Cát-Minh một cuộc sống đi thẳng tới mục tiêu, không có những vấn đề khó khăn giả tạo. 
Nếu ta tuân theo những yêu sách của sự thinh lặng và cô tịch để sống cho duy một mình Thiên Chúa, ta sẽ có được tấm lòng đơn sơ (vẫn thường dễ nhận thấy trong các mối giao tiếp huynh đệ, các buổi giải trí vui tươi...) có sức nuôi dưỡng một thứ âm vang nội tâm và xóa bỏ khía cạnh lắm khi hời hợt của các sự vật, để chỉ chú tâm vào những điều cần thiết đích thực. Nhờ đó, sự đơn sơ ấy nuôi dưỡng mọi lời cầu nguyện của ta, nhất là lời nguyện trọng đại chuyển cầu cho thế giới, cho các linh hồn và cho Giáo Hội. 
Chính vì thế mà ngày nào cũng có những “thời khắc mạnh mẽ” để kích thích thái độ ấy: mỗi ngày hai giờ tâm đàm, đó là lúc theo gương ngôn sứ Êlia, chúng ta được gọi đến ngắm nhìn Thiên Chúa hằng sống, Đấng luôn giữ chúng ta trong tầm mắt Ngài. 
Đặc biệt Thánh Thể là lời tạ ơn tuyệt hảo, chóp đỉnh của cả ngày. Ở đó, Thiên Chúa tự mặc khải qua việc ban tặng Con Ngài cho chúng ta. Ngài là “Đấng mà ta biết là rất yêu ta”. Vâng, bao giờ cũng thế, Thiên Chúa luôn yêu thương chúng ta trước... Nhờ đó mà mọi sự trở thành giản dị và bình an.

Cộng đoàn ân sủng 

Sau hết, thật lớn lao thay lòng nhân hậu của Chúa, vì Ngài đã cho tôi được sống trong cộng đoàn tôi đang sống. Ở đây, Ngài đã ban cho tôi thật nhiều anh em, tất cả đều khác nhau, mỗi người góp một vài nét cá biệt, một số kinh nghiệm sống (theo ý nghĩa đó, các tu huynh cao niên có thể cung cấp những chứng từ quan trọng về lòng trung thành bền bỉ ở trong dòng).

Cảm tạ Chúa 

Chúc tụng Chúa, vì Ngài đã đốt lên trong tôi tình yêu nồng nhiệt đối với Hội Dòng đã tiếp nhận tôi, cũng như đối với các vị thánh của dòng đã dìu dắt tôi từ những bước đầu trong đại gia đình này, một gia đình hoàn toàn hiến thân để phục vụ Giáo Hội là Mẹ tôi. 
Cuối cùng, tôi xin ghi thêm một điểm cá nhân trong bài hát ca tụng lòng thương xót của Chúa: 
Ở ngoài đời, “tuổi đôi mươi” thường được xem là tuổi đẹp nhất. Còn trong dòng, theo lời của một số anh em và các cha, thời gian nhà tập là thời gian để lại những kỷ niệm đẹp nhất trong đời tu. Nếu cả hai quả quyết ấy đều đúng, thì tôi có thể cảm tạ Thiên Chúa đã cho tôi được hun đúc tuổi hai mươi của đời tôi trong tập viện, và hơn nữa, đã cho tôi được hưởng nếm trọn vẹn, vì hoàn toàn ý thức, lòng tốt tràn đầy tế nhị ấy của Chúa đối với tôi. 
Đấy, tôi đã trình bày một vài ân sủng đã nhận, và tôi xin thêm rằng tôi chưa nói hết tất cả... Chưa! Nhưng tôi không thể nào nói hết, vì tôi không biết được tất cả những gì đang diễn ra trong tâm hồn tôi, vả lại, tôi sẽ phạm phải tội phản bội, tiết lộ “bí mật của nhà Vua”, nếu tôi cố nói nhiều hơn... 
Vì vậy, tôi xin dành cho Chúa Giêsu, tôi xin cảm tạ về tất cả những gì chỉ một mình Ngài biết và bảo tồn trong tôi. Tôi cũng xin dành cho Ngài niềm vui được tự tay Ngài hoàn tất bài ca tạ ơn này, và tôi xin cầu chúc cho tất cả những bạn đọc mấy dòng này, hưởng niềm vui được nói “cám ơn” với Đấng đã và đang còn thực hiện những điều kỳ diệu nơi mỗi người chúng ta.


Tu huynh Louis Marie de Jésus
20 tuổi - Tập sinh Cát-Minh

Trong ánh mắt của Ngài, tôi đã hiểu...

“Lạy Chúa là Thiên Chúa của con,
Chúa là ánh sáng của ngọn đèn trong tay con,
Đêm tối đời con Ngài rọi sáng.”

Giêsu - Chúa cứu độ 

Chúa cứu độ! Đó đúng là tiếng kêu vang lên từ cuộc đời tôi. Thật là kỳ diệu khi điều ấy được diễn tả bằng một tên gọi riêng: GIÊSU, dấu ấn của ánh sáng đã in sâu nơi tôi. 
Tôi là con thứ hai trong một gia đình có bốn người con, một gia đình khiêm tốn nhưng ấm cúng, chan chứa tình thương. Một cách hồn nhiên, tôi yêu thích cuộc sống. Đối với tôi, cuộc sống xem như một cuộc chơi lý tưởng, đầy mộng mơ và vẻ đẹp, hứa hẹn nhiều khám phá kỳ thú. 
Vào thời ấy, Chúa không là gì đối với tôi cả, dù rằng một đôi lúc vẫn còn vài tia sáng tâm linh họa hiếm loé lên trong tâm hồn tôi. Tuy được giáo dục trong một trường tư Công Giáo, nhưng ở đó tôi không gặp được Thiên Chúa như một Ngôi Vị đang sống. Tôi cũng thích học giáo lý, nhưng đối với tối lúc bấy giờ giáo lý cũng chỉ là một môn học thêm vào mà thôi. 
Cha mẹ tôi mang danh là Công Giáo nhưng không sống đạo, dường như còn có vẻ không thực tâm tin nữa. Tuy nhiên, các ngài ăn ở liêm chính, tốt dạ, luôn tìm cách khơi dậy trong chúng tôi lòng kính trọng kẻ khác và chính mình. Nhờ đó mà tôi đã sớm học được phải lắng nghe tiếng nói của lương tâm trong tôi.

Một thế giới bị tổn thương… 

Theo dòng năm tháng trôi qua, bầu không khí nội tâm khá lạc quan của tôi đã suy thoái. Tôi sớm nhận ra thế giới như bị tổn thương. Tôi chào đời ít lâu sau đệ II thế chiến. Tôi được nghe kể lại nhiều điều tàn bạo khủng khiếp người ta đã làm từ 1939-1945. Tôi cũng đã sớm chạm trán với vấn đề những bất bình đẳng trong xã hội và những hoàn cảnh bất công. Đến độ, càng ngày tôi càng thấy chán ngán cái thế gian mà tôi bị bắt buộc thừa kế, nhưng tôi lại không muốn liên đới với nó. 
Tôi cũng đã trải qua giờ phút mà cái chết chực sẵn ở cuối đường đời. Cơn chấn động thật khủng khiếp, và từ đó, tôi cảm thấy hụt chân. Về sau, khi đọc các tác giả hiện sinh, nhất là Camus và Ionesco, tôi đã nhận diện được điều tiềm tàng trong tôi từ nhiều năm qua. 
Tôi đã nếm mùi tuyệt vọng. Một nỗi khắc khoải sợ sống gay gắt và nhức nhối khiến tôi đã nhiều lần toan tự sát. Tôi không còn thấy cái đẹp nữa, mà luôn ray rứt với sự kiện “con người sẽ chết và không được hạnh phúc”. 
Tôi thèm khát hạnh phúc và đã tìm kiếm nó khắp nơi, bất cứ nơi nào tôi nghĩ rằng nó đang ẩn trốn ở đó. Tôi cố gắng sống, để tránh gây đau khổ cho những người tôi thân thương, nhưng tôi không tìm được nơi tôi sức mạnh để sống. Suốt mấy năm liền, tôi sống lây lất từng phút, thỉnh thoảng tôi cũng thấy tâm hồn lắng dịu trong chốc lát, nhưng rồi lại luôn cảm thấy sợ sống. 
Cái chết chờ chực ngoài cửa, mạnh mẽ trong tôi còn hơn cả chính tôi. Tôi lao hết mình vào cuộc săn tìm hạnh phúc, săn tìm "mặt trăng”, theo kiểu nói của Caligula trong một tác phẩm củaCamus. Điều ấy quả như một sức mạnh đẩy tôi ra khỏi tôi, nới rộng con tim tôi để tôi biết tạo hạnh phúc cho người khác, tất cả những người khác – nhưng còn tôi, tôi cảm thấy như bị giam cầm trong chính mình, trong sự ích kỷ của tôi.

Trong tia nhìn của Ngài…tôi đã hiểu … 

Trong nỗi khốn cùng của tôi, tôi đã cố kêu lên Thiên Chúa, hay đúng hơn, cố dành cho Ngài một chỗ trong tôi, để Ngài có thể lên tiếng, nếu Ngài hiện hữu... Và nỗi âu lo khắc khoải tiếp tục dâng cao. Tôi cảm thấy như mình sắp chìm đắm. Tôi đã kêu cầu Chúa, và Ngài đã đáp lời. 
Phải nói gì thêm nữa? Không có lời nào diễn tả được kinh nghiệm ấy. Như thánh Phaolô, tôi đã gặp Chúa Giêsu đang sống. Chúa Giêsu là Đấng Phục Sinh từ trong những kẻ chết và còn mang các vết thương của thập giá. Kinh nghiệm ấy chỉ kéo dài trong khoảng tám ngày ngắn ngủi nhưng đã có tính cách quyết định đối với tôi. 
Trong ánh mắt Ngài nhìn tôi – mà tôi không thấy được bằng mắt thịt – tôi đã hiểu tất cả: Ngài đã yêu tôi ngần nào, sự sống đã vĩnh viễn chiến thắng sự chết như thế nào. Tôi đã hiểu tất cả. Tôi tiếp tục cuộc sống hằng ngày – hoàn toàn giống như trước đó – nhưng kể từ ngày ấy, mọi sự đối với tôi đã có hương vị. 
Trong ánh mắt Ngài nhìn tôi, tôi đã gặp lại hạnh phúc. Niềm hạnh phúc tôi đã tìm kiếm từ quá lâu rồi, một niềm hạnh phúc dâng lên từ tận cùng hữu thể và tỏa chiếu khắp trần gian. 
Từ đó, lộ trình tôi theo thật giản dị. Tôi đi theo Đấng tôi yêu mến, Đấng mà Ánh Mắt dịu hiền đã đốt cháy tôi. 
Nhờ kinh nghiệm tình yêu nhân loại, tôi hiểu rằng con tim tôi không thể bị san sẻ, tôi chỉ còn có thể sống cho một mình Thiên Chúa của tôi thôi. Tôi đã vào đan viện Cát-Minh, chỉ duy theo lời Ngài gọi.  
Hẳn nhiên, tôi cũng đã cố gắng tìm hiểu, suy nghĩ, luôn có những biện pháp cẩn trọng để việc phân định được chính xác hơn. Tuy nhiên, trong căn bản, tôi đã đi theo Chúa Giêsu đang gọi tôi đằng kia, và tôi đã theo Ngài bởi tôi đã yêu Ngài. Tôi phải luôn ngạc nhiên nhận thấy rằng dù ở trong bóng tối, sự hiện diện của Ngài và điều Ngài muốn đôi khi còn hiển nhiên rõ ràng hơn sự hiện diện và ý muốn của những con người mà ta thấy và nghe được.

Cho đến mãi mãi… 

Vào đan viện Cát-Minh nghĩa là tôi phải đoạn tuyệt với nếp sống cũ trước kia. Chẳng hạn, tôi phải bỏ chỗ làm việc mà tôi đã mất công tranh đấu khó nhọc lắm mới giành được. Tôi đã trúng tuyển trong một kỳ thi rất khó, một sự nghiệp huy hoàng đang mở ra trước mắt tôi. Tôi yêu thích nghề nghiệp của tôi, vì đang giúp tôi triển nở. Cho nên tôi rất đau khổ khi phải từ bỏ nghề nghiệp đó. 
Tuy nhiên, không vì thế mà có thể nghĩ rằng tôi đã mất tất cả. Tôi đã lìa bỏ nghề nghiệp của tôi, vì không thể nào giữ lại mọi thứ. Từ đó, một tình yêu đã mở ra trước mắt tôi, làm cho tôi mãn nguyện. 
Trong đan viện Cát-Minh, tôi luôn cảm thấy hạnh phúc, dù con đường tôi đi không phải ngày nào cũng dễ dàng. Tôi không bị “cú sét’ đối với cộng đoàn, như nhiều người có vẻ đã có. Trái lại, tôi đã khám phá ra các chị em dần dần từng bước một: Họ đẹp vì họ yêu. Tôi đã khám phá điều đó ngày càng rõ. 
Con đường tôi đi thật gồ ghề khó khăn, bởi những tăm tối còn để lại nơi tôi một dấu vết nặng nề, thế nhưng tôi đã cảm nghiệm được Chúa Giêsu chiến thắng. Được thêm sức mạnh nhờ sức mạnh của Ngài, tôi tiến bước. Tôi được bàn tay Ngài nâng đỡ, bàn tay đã vực tôi cùng với A-đam và E-và ra khỏi sự chết. 
Tôi đã tuyên khấn vĩnh viễn trong dòng Cát-Minh được gần hai năm rồi. Suốt một thời gian lâu dài, tôi đã từng e ngại hai tiếng”vĩnh viễn” ấy... Tôi đã phải thất vọng và thất vọng quá nhiều, làm sao còn có thể cam kết một cách triệt để như thế. Nhưng năm tháng trôi qua, tâm hồn tôi lắng êm. Và đã đến lúc – giờ mà tôi mong chờ để cho dấu ấn Giáo Hội trói buộc tôi vĩnh viễn với Chúa Giêsu trong lòng Hội Dòng Cát-Minh. Giờ đây, thế là xong! Tôi cảm thấy sung sướng và tự do. 
Con đường tôi đi chưa hết, nhưng từ nay, dù tôi có đi trong tăm tối, Chúa vẫn là ánh sáng cho những tối tăm của tôi. Chính vì thế, tôi đã nhấn mạnh nhiều đến việc tôi đã trải qua con đường hầm của tuyệt vọng. Tôi biết rằng bao người anh em của tôi còn bị giam nhốt trong đó. 
Tôi ý thức rằng tôi như một dấu hiệu hữu hình cho thấy Thiên Chúa có thể giải cứu và hoàn trả lại sự sống. Sẽ không bao giờ quá muộn, vì người ta không bao giờ ở quá xa đối với Thiên Chúa. 
Phần tôi, giờ đây, trong đan viện Cát-Minh, tôi đang hạnh phúc. Hạnh phúc, ngắn gọn thế thôi. Hạnh phúc vì Thiên Chúa, hạnh phúc vì mình, và cũng còn hạnh phúc vì có thể âm thầm dâng hiến mạng sống để những anh em rơi vào tuyệt vọng được giải cứu.


Tu muội Chantal de Jésus
35 tuổi, nữ đan sĩ Cát-Minh

Cát Minh - một chiều tháng chạp

Ngọn lửa thiêu đốt

Các nẻo đường ân sủng thật khác nhau. “Thánh Thần muốn thổi đâu thì thổi”, lúc bất chợt như cơn lốc, lúc nhẹ nhàng như gió thoảng, lúc lại dai dẳng triền miên... Tôi xin các bạn cùng tôi chúc tụng Thiên Chúa, vì một chiều tháng chạp, Ngài đã làm cho tôi hiểu rằng, Ngài muốn tôi hiến dâng trọn vẹn đời tôi cho Ngài, ở đàng kia, trên núi Cát-Minh. Vâng, quả thật, Thiên Chúa của chúng ta là một “ngọn lửa thiêu đốt”, và tôi có thể tiếp lời chị thánh Têrêxa mà nói rằng: “Khi trong con tim xuân trẻ của tôi còn bừng cháy ngọn lửa mang tên Tình Yêu”, Ngài đã đến đòi lại ngọn lửa ấy... 
Như các bạn biết, tình yêu bao giờ cũng nôn nóng, thiếu nhẫn nại: Thế là tôi sẽ vào dòng Cát-Minh ngày 14 tháng 9 tới đây.

Mầu nhiệm Tình Yêu

Thật khó mà dùng lời nói để giải thích cho các bạn một quyết định như thế, bởi vì đó là mầu nhiệm tình yêu. Chính vì cháy bừng tình yêu đối với tôi và đối với các bạn, Chúa Giêsu đã đi đến chỗ để cho người ta đóng đinh vào thập giá! Chính vì tình tôi yêu Ngài, mà tôi chọn nội cấm, tôi chọn mất tất cả, đánh mất chính bản thân trong Ngài, làm tù nhân cho tình yêu của Ngài. 
Đó là mầu nhiệm tình yêu mà người ta không thể nào giải thích hay biện minh thấu đáo được. Điều tôi có thể nói với các bạn là vào buổi chiều tháng chạp khó quên ấy, tôi cảm thấy được yêu thương như chưa hề được yêu thương, “giờ đây, tôi chỉ còn một nỗi ước mơ, đó là được yêu mến Chúa Giêsu đến cuồng si” (Têrêxa nhỏ).

Mảnh vườn Cát-Minh

Cát-Minh trong tiếng Do-Thái có nghĩa là “khu vườn của Thiên Chúa”. Trong Kinh Thánh cũng như trong mọi nền văn chương, cánh vườn thường là nơi của những cuộc gặp gỡ, của tình thân mật. Thật là tuyệt diệu và thật là ý nghĩa: khi vào dòng Cát-Minh, tôi chọn sự cô tịch thật đấy, nhưng làcô tịch để hiệp thông mật thiết hơn với Chúa Kitô, và qua Ngài, với tất cả mọi người. Tôi muốn ở một mình để sống một sự hiện diện hoàn toàn với Thiên Chúa. 
Tuy nhiên, tôi cũng hoàn toàn ý thức rằng Cát-Minh không là và sẽ không bao giờ là vườn Eden (địa đàng)... Cát-Minh đối với tôi cũng sẽ là sa mạc (Ôi, nghịch lý biết bao!). Sa mạc không lối mòn, không chỗ nào có nước, nơi tôi sẽ gặp đắng cay, sẽ phải khô khan trong tâm hồn, sẽ phải lột bỏ, tắt một lời, tôi sẽ gặp nỗi đau khổ phải sống tình yêu của tôi đối với Chúa Kitô, xuyên qua những giới hạn, những tầm thường, những yếu đuối của con người tôi. Lòng thì khát khao nước hằng sống nhưng tôi sẽ chỉ có những dòng nước mắt... 
Thế nhưng tôi tin tưởng, bởi vì:
“Trên trần gian, sống yêu thương,
Không phải là dựng lều trên đỉnh Thabor,
Nhưng là cùng với Chúa Giêsu, trèo lên núi Sọ...”
(Chị thánh Têrêxa) 
Để cứu độ thế gian! Quả là tuyệt vời cái sứ mạng trở nên tình yêu giữa lòng Giáo Hội và thế giới. Trong mọi hoàn cảnh, tình yêu không ngừng tin tưởng, dâng hiến, hy vọng và tôn thờ trong thinh lặng. 

Một ơn gọi đẹp và huyền bí vượt quá trí tưởng tượng của tôi. hầu như mỗi lần nghĩ đến nó, tôi đều chìm đắm trong tâm tình tôn thờ, và tôi thèm được thốt lên như thánh Phaolô: “Ngài đã yêu thương chúng ta nhiều quá”. Tôi cảm thấy mình hết sức bất xứng cho nên tôi van xin tất cả các bạn hãy nhớ đến tôi trong kinh nguyện. Các bạn hãy cầu nguyện để trong mảnh vườn Cát-Minh ấy, tôi được hoàn toàn thuộc về Ngài, và Ngài có thể mang tôi đi đâu, bất cứ nơi đâu Ngài muốn. 
“Lạy Chúa, chúng ta hãy cùng sánh bước bên nhau,
con sẽ đi theo bất cứ nơi nào Chúa đi,
Chúa qua nơi nào, con sẽ theo qua nơi đó” (Têrêxa Avila). 
Tôi cũng xin các bạn cầu nguyện cả cho gia đình tôi, và những bạn hữu thân thiết nhất của tôi, và... tôi cũng xin được nói cùng các bạn lời cám ơn vô bờ bến của tôi, bởi nếu tôi đã có thể thưa "vâng" cũng chính là nhờ tất cả các bạn.


Tu muội Anne Françoise de Jésus en Agonie
20 tuổi -Tập sinh Cát-Minh

Tôi đã hiểu rằng chính tôi phải ở đây

Từ cực tây xứ Basque lặn lội sang miền Nam vì Chúa, quả là một cuộc phiêu lưu! Từ thời ấu thơ, tôi đã được tình yêu thương xót của Chúa chinh phục, dẫn dắt từng bước một và uốn nắn thành của riêng Ngài. Vâng, Chúa Giêsu và Mẹ Ngài đã chuẩn bị tất cả cho tôi, những thử thách cũng như niềm vui, ơn lành chồng chất...

Tôi chỉ muốn một Tình Yêu còn mãi…

Ngay từ thuở nhỏ, tôi đã được Chúa chiếm đoạt. Tôi rất sung sướng được tham dự Thánh Lễ. Tôi thường vào rừng để lần hạt. Tôi yêu mến Đức Trinh Nữ Maria thật nhiều... Tôi nhất định trở thành linh mục, theo gương những vị linh mục mà tôi quen biết. 
Nhưng rồi đến tuổi thiếu niên, tôi đã khám phá ra biết bao điều mới mẻ, và nhất là tôi muốn sống như mọi người. Tuy nhiên, tôi lại đòi hỏi phải có một tình yêu còn mãi, chứ không như những tình yêu người ta đề nghị cho tôi... Người ta hãnh diện với khả năng “tiêu thụ”, với những gì họ "có", còn tôi, tôi lại khao khát muốn được "là", được "hiện hữu", khao khát đến nghẹt thở. 
Chỉ có Chúa mới thỏa mãn được tôi. Tự thâm sâu, tôi vẫn chắc chắn như thế, cho nên tôi hằng hết sức cố gắng khước từ những gì không phải là “Tình Yêu Tuyệt Đối” của Chúa Kitô... Đó không phải là chuyện đương nhiên và dễ dàng!... Thế nhưng Chúa Giêsu là tất cả đối với tôi, tôi vẫn tin chắc như thế. 
Nhưng rồi tôi ngã bệnh: một trận cảm cúm. Để giết thì giờ, tôi lấy một quyển sách trong thư viện, đó là quyển “Một Tâm Hồn”. Tác giả là một nữ tu tôi đã được biết từ khi còn bé. Khung ảnh chị, tôi còn giữ trong phòng tôi. Tôi đã đọc tập chuyện bằng tranh về cuộc đời chị. Người ta bảo tôi rằng chị là một trong những vị thánh lớn nhất... Vì thế, tôi quyết định đọc quyển sách đó. Và cũng từ đó, chúng tôi không thể rời nhau, chúng tôi rất hợp ý nhau...

Nhưng còn thiếu nhựa sống

Trong thời gian ấy, tôi thấy ơn Chúa tác động mạnh trong lòng và tôi cần phải đáp lại. Tôi quyết định vào “chủng viện”. Tôi thật sung sướng khi được học hỏi về Chúa Kitô bằng cầu nguyện, bằng các môn học giúp cho tâm trí hiểu biết thêm về Ngài, bằng đời sống huynh đệ và bao chuyện khác... Tuy nhiên, tôi nhận ra rằng khi làm những điều đó, tôi đã chưa “cầu nguyện” cho đủ. 
Trong dịp “Đại Hội Thánh Thể”, tôi đã bừng tỉnh và tìm lại được chỗ đứng của Thánh Thể và của Đức Mẹ Maria trong đời tôi. Tôi rất ham thích những việc tôi làm, nhưng thiếu "sức bật", thiếu nhựa sống... Và rồi, tôi được quen biết “các nữ tu Cát-Minh”. Họ nâng đỡ tôi bằng lời cầu nguyện. Họ sinh tôi ra trong cuộc sống của Thiên Chúa, bằng một khả năng sinh sản huyền bí. 
Sức mạnh của họ: Chúa Giêsu. Vũ khí của họ: cầu nguyện và hy sinh, để “yêu mến Chúa Giêsu và làm cho Chúa Giêsu được yêu mến!” Những nữ tu Cát-Minh, quả là một mầu nhiệm! Cuộc sống ấy hẳn là rất đẹp, thế nhưng dòng Cát-Minh không phù hợp với tôi, tôi còn có quá nhiều những cái “nhưng”. Và còn cả một cái “tôi” lù lù ra đó! 
Mặt khác, tôi phụ giúp việc mua bán cho gia đình, như một môi trường để tập suy nghĩ. Tôi gặp gỡ tiếp xúc rất nhiều người... Làm thế nào để giúp họ nhận biết Chúa Giêsu Kitô? Có những người đã tìm Ngài cách vô vọng, trong men rượu, trong bao thứ giải sầu khác...

Sống bé nhỏ trong phó thác… 

Để làm sáng tỏ những ý nghĩ của mình, tôi quyết định tĩnh tâm tại một tu viện Cát-Minh thân thiết mà tôi rất yêu thích, vì thấy bầu không khí thinh lặng, dễ hồi tâm, và thấy các nữ tu đầy lòng sốt sắng. Các chị cầu nguyện nhiều, xin Chúa soi sáng cho tôi... Nhờ lời cầu nguyện của các chị em nhỏ bé, tôi đã hiểu rằng đúng là ở đấy, Chúa gọi tôi ở đấy, bất chấp những “nhưng mà” của tôi... Bằng mọi giá, tôi phải đáp lại tiếng gọi ấy!... 
Hơn nữa, Thánh Nữ Têrêxa nhỏ đã giúp tôi khám phá ra các thành viên khác trong gia đình Cát-Minh: “Đức Mẹ” yêu mến mà tiếng Tây-ban-nha của tổ tiên tôi quen gọi là "Madre", “Thánh Gioan Thánh Giá, Chân Phước Élisabeth Chúa Ba Ngôi, cô bé Mi-ri-am…” tất cả đã làm tôi say mê. 
Nhưng trên hết, tôi đã hiểu rằng phải luôn giữ mình nhỏ bé trong tin tưởng phó thác, nếu không, tôi có thể tỏ ra trịnh trọng quá, biến mình thành “người lớn” mất... 
Đấy, nhờ lòng thương xót vô biên của Chúa Cha, dưới ánh mắt nhìn của Mẹ Maria và nụ cười của cô Têrêxa bé nhỏ: một cậu bé của Chúa Giêsu đã vào dòng Cát-Minh như thế đấy! 
“Lạy Chúa, Chúa ban cho con chan hòa niềm vui, nhờ tất cả mọi việc Chúa làm!”
Tu huynh Jean Joseph Marie de l'Amour Miséricordieux
Đan sĩ Cát-Minh (22 tuổi)

Elia - vị ngôn sứ bốc lửa

Ngay từ thuở ban đầu ở Đất Thánh, dòng Cát-Minh đã nhìn nhận ngôn sứ Êlia là vị Thủ lãnh về mặt tinh thần, là vị Tổ Phụ. Lý tưởng của ngài là lý tưởng của đan viện: chiêm niệm và nhiệt tình tông đồ.

Êlia bốc lửa

Tiếng kêu tự tâm hồn ngôn sứ Êlia hiện vẫn còn khắc ghi trên huy hiệu của Đan Viện Cát-Minh: "Thiên Chúa hằng sống là Đấng tôi luôn chầu hầu trước mặt Ngài!” Tôi hằng phủ phục trong tôn thờ cầu khẩn, hay ngồi xuống trên hai gót chân mà say mê ngắm nhìn Ngài: Lạy Đức Giavê, Đấng Cao Cả, Toàn Năng. 
Thế nhưng giữa lúc đang suy niệm, Êlia chợt bốc thành lửa: "Bấy giờ ngôn sứ Êlia đứng lên như một ngọn lửa phừng phừng, lời ông rực cháy như một ngọn đuốc” (Hc 48, 1) và những hành động nhiệt thành của ông làm rạng rỡ vinh quang Thiên Chúa. “Lửa đã từ trời xuống trên hy lễ của ông, thiêu rụi tất cả, trước mặt các ngôn sứ giả hiệu và đám thần Ba-an vô tích sự của họ” (1V 17, 9 -17).

Ngồi xuống, đứng lên.

Đó là “nhịp kép” của đan sĩ Cát-Minh. Ngồi xuống để chiêm niệm, để lòng được tràn đầy Thiên Chúa, để bắt lửa trong Tình yêu. Đứng lên để tuôn tràn, để mang Tin Mừng Cứu Độ đến cho thế giới vô tín và lạnh lùng. 
Ngồi xuống như Đức Mẹ Maria ở Na-da-rét. Mẹ đã đón nhận Ngôi Lời của Chúa Cha vào lòng, nhưng rồi bất chợt, cả Mẹ nữa, Mẹ cũng đã đứng lên và "hối hả ra đi" viếng thăm người chị họ để chia sẻ hồng ân Thiên Chúa, để thánh hoá cả Gioan, Giacaria và Élisabeth trong niềm vui rộn rã. 
Ngồi xuống như các tông đồ ở phòng tiệc ly, cùng cầu nguyện với Đức Mẹ, rồi thình lình "Thánh Thần đến, với những lưỡi lửa, cuồng phong, phép rửa bằng lửa. Họ được đầy tràn Chúa Thánh Thần (Cv 2,2)”, họ đã đứng lên và khởi đầu sứ vụ ra đi truyền giáo cho thế giới mãi đến tận cùng địa cầu và tới thời cánh chung.

Cầu nguyện thiết tha

Điều gây ấn tượng nơi ngôn sứ Êlia, chính là lời cầu nguyện của ngài thật mạnh mẽ và lòng tin của ngài thật tuyệt đối, cho nên thánh Giacôbê mới đưa ngài lên làm gương mẫu cầu nguyện: "Lời cầu xin thiết tha của người công chính rất có hiệu năng. Ngôn sứ Êlia xưa cũng là người như chúng ta; ngài đã tha thiết cầu xin cho đừng có mưa, thì đã không có mưa xuống trên mặt đất suốt ba năm sáu tháng. Rồi ngài lại cầu xin, trời liền mưa xuống và đất đã trổ sinh hoa trái." (Gc 5, 16-18). 
Nối bước Êlia, Đan Viện Cát-Minh phải chuyển cầu cho thế giới và nâng thế giới "đứng lên" (Têrêxa Lisieux). Đan viện có trách nhiệm giữ cho tinh thần cầu nguyện luôn cháy nóng như một ngọn lửa trong Giáo Hội (Đức Giáo Hoàng Lêô XIII).

Vượt qua sa mạc

Một điều khác cũng gây ấn tượng nơi ngôn sứ Êlia, đó là ngài đã vượt qua sa mạc. Quả là một cuộc chạy ráo riết để thoát khỏi đám kỵ binh của Jézabel gian ác đang săn đuổi ngài lúc bấy giờ. Có lúc người khổng lồ ấy đã kiệt sức, phơi bày cả nỗi yếu đuối và tuyệt vọng của mình. (Đó là lúc ngài thật gần gũi với chúng ta). 
Thế nhưng thần sứ Thiên Chúa đã đến tiếp tế cho ngài bánh và nước để sống. Ngài lại lên đường đến Horeb và đã được gặp Thiên Chúa ở đó, không phải trong những chấn động mãnh liệt của lửa, của động đất, nhưng trong cơn gió nhẹ thoảng qua, trong thinh lặng của tâm hồn và vạn vật. 
Các môn đệ của Êlia phải luôn thính tai sáng lòng nghe ngóng, để kịp thời nhận ra trong thinh lặng và cô tịch những bước chân nhẹ nhàng của Thiên Chúa đi qua, những lần gặp gỡ sâu sắc tăng cường sức lực cho người tông đồ, và lại đẩy họ lên đường đến với những anh em loài người của họ. 
Kinh Thánh không nói đến cái chết của ngôn sứ Êlia. Những con ngựa lửa kéo chiếc xe lửa đã mang ngài đi. Người Ả rập bảo Êlia là “con người xanh tươi". Ngọn lửa của ngài vẫn còn tiếp tục bừng cháy trong tâm hồn một Têrêxa của Chúa Giêsu, một Gioan Thánh Giá, một Têrêxa bé nhỏ, và của bao người khác. 
Ngài tiếp tục hét lên cho các tâm hồn ngày nay: “Nếu Chúa quả là Thiên Chúa đích thực, là Đấng Toàn Thể độc nhất, thì anh em hãy theo Ngài. Anh em còn đi khập khiễng hai chân cho đến bao giờ? Còn ngập ngừng cho đến bao giờ giữa Đấng là sung mãn, hạnh phúc, chân lý, tức là Đức Kitô Con Thiên Chúa thực sự phục sinh, Đấng hằng sống muôn đời, và các thần tượng rỗng tuếch: tiền bạc, chức quyền, tình dục, các lạc thú lừa dối. Tại sao lại chạy theo điều dối trá, đuổi bắt cái hư vô?" 
“Hỡi các tâm hồn được gọi để nhìn thấy Thiên Chúa và chiếm hữu Đấng vô biên, các bạn đùa vui với những gì? Những cao vọng của các bạn thật khốn cùng, những ước mơ của các bạn chỉ là bọt xà phòng và cát bụi” (theo lời Gioan Thánh Giá). 
Đấng tôi đã được chiêm ngưỡng trên núi Tabor, đang đến mang lửa tình yêu xuống trần gian, để cho thế giới phải bùng cháy lên. Nếu không, biết bao người sẽ chết vì cóng lạnh. 

Hãy đứng lên và đi về hướng đông 

Êlia, vị ngôn sứ của Chúa đó, là đan sĩ đầu tiên. Ngài là nguồn cội của cơ chế thánh thiện này. Thực vậy, nhằm được chiêm ngắm Thiên Chúa, khao khát tiến thật nhanh trên đường trọn hảo, ngài xa lánh phố phường, giũ bỏ mọi của cải trần gian. Và như thế, ngài đã là người đầu tiên, một cách hoàn toàn tự nguyện, bắt đầu đời sống ẩn sĩ, tu sĩ và ngôn sứ. 
Cuộc sống được khởi đầu và theo đuổi dưới sự linh hứng và theo lệnh của Thánh Thần. Bởi vì Thiên Chúa đã hiện ra với ngài, ra lệnh cho ngài phải xa lánh nơi loài người cư ngụ, ẩn mình trong sa mạc, cách xa các đám đông và sống đời đan sĩ trong cô tịch, theo quy luật đã chỉ cho ngài. 
Thánh Kinh làm chứng về điều đó cách minh bạch, không thể hiểu khác được. Trong sách Các Vua chúng ta đọc thấy như sau: “Lời Thiên Chúa phán cùng Êlia rằng: Hãy đi khỏi đây, mà về hướng Đông, ngươi sẽ ẩn mình trong Khe Carith, đối diện với sông Jourdain. Ngươi sẽ uống nước Khe, và Ta truyền lệnh cho quạ nuôi dưỡng ngươi ở đó.” 
Đó là những mệnh lệnh cứu độ mà Thánh Thần đã soi sáng cho Êlia vâng theo, là những lời hứa đáng mơ ước, mà Thánh Thần đã khiến ông đứng lên thực hiện. Những lời ấy, các đan sĩ, ẩn sĩ, đều phải xem xét từng chữ một cả về mặt lịch sử, và hơn nữa, về mặt thần bí. Càng áp dụng, càng thấy những lời ấy chứa đựng một cơ chế phong phú: cung cách để đạt tới đỉnh trọn hảo trong ơn gọi ngôn sứ và đạt tới đích điểm của cuộc sống ẩn tu. 

Hai mục tiêu 

Trong cuộc sống ấy, chúng ta phân biệt hai mục tiêu: mục tiêu thứ nhất chúng ta có thể đạt tới do cố gắng lao nhọc và sự thực hành các nhân đức với ân sủng Chúa hỗ trợ: dâng hiến cho Thiên Chúa một tâm hồn thánh thiện, trắng trong, sạch mọi vết nhơ tội lỗi hiện tại. 
Mục tiêu ấy chúng ta sẽ đạt được khi chúng ta trở nên hoàn thiện, khi chúng ta đến Khe Carith, tức ẩn náu trong đức ái, như lời Đấng Khôn Ngoan đã dạy: “Đức ái phủ lấp mọi tội lỗi”. Thiên Chúa muốn cho Êlia đạt tới mục tiêu đó, nên Ngài đã bảo ông: “Hãy đi ẩn mình trong Khe Carith". 
Mục tiêu thứ hai của cuộc sống ấy được đề ra cho các đan sĩ như một hồng ân hoàn toàn do Thiên Chúa ban không. Điều đó cốt yếu ở chỗ hưởng nếm một cách nào đó trong lòng ta, và cảm nghiệm được trong tâm trí ta sức mạnh sự hiện diện của Thiên Chúa và cái dịu ngọt của vinh quang bởi trời, không chỉ sau khi chết, mà ngay giữa lòng cuộc sống trần gian. 
Như thế mới đúng là uống nước nơi mạch suối niềm vui của Thiên Chúa. Mục tiêu này, Thiên Chúa đã hứa ban cho ngôn sứ Êlia khi bảo ngài: “Ở đấy, ngươi sẽ uống nước Khe”. 

Để đạt mục tiêu 

Chính là để thực hiện hai mục tiêu đó mà đan sĩ phải dấn bước vào đời ẩn tu, như vị ngôn sứ đã minh chứng: “Trong một vùng đất hoang vu khô cằn và không ai lui tới, con đã ra trước mặt Ngài như trong đền thánh, lạy Chúa, để chiêm ngưỡng quyền năng và vinh quang Chúa.” 
Bởi ngài chọn ở lại trong “một vùng đất hoang vu, khô cằn và không ai lui tới” để ra trước mặt Thiên Chúa “như trong đền thánh”, tức là với tâm hồn sạch mọi tội lỗi, ông đã chỉ rõ mục tiêu thứ nhất của đời sống đan sĩ mà ông chọn: dâng hiến cho Thiên Chúa một tâm hồn thánh thiện, tức sạch mọi tội lỗi hiện tại. 
Và khi ông nói thêm: “Để con được nhìn ngắm quyền năng và vinh quang của Chúa”, ông đã nêu rõ mục tiêu thứ hai của đời ẩn tu: cảm nghiệm cách nào đó ngay ở trần gian này, hay là nhìn thấy cách thần bí trong lòng mình sức mạnh sự hiện diện của Thiên Chúa và nếm trước hương vị êm ái ngọt ngào của vinh quang trên trời. 
Người ta đạt tới mục tiêu thứ nhất, tức sự trong sáng của tâm hồn, bằng khổ công tập luyện các nhân đức, với sự trợ giúp của ân sủng Thiên Chúa. 
Rồi nhờ sự trong sáng của tâm hồn, sự trọn hảo của tình yêu, người ta đạt tới mục tiêu thứ hai, tức cảm nghiệm về sức mạnh của Thiên Chúa và vinh quang trên trời, như lời Chúa đã phán: “Ai yêu mến Thầy, sẽ được Cha Thầy yêu mến, và chính Thầy cũng yêu mến họ và sẽ tỏ mình ra cho họ.” 
Qua những lời trên đây, khi đề ra các mục tiêu ấy cho ngôn sứ Êlia trong tư cách là vị thủ lãnh đầu tiên của các đan sĩ là những người sẽ nối bước theo ngài, trên hết, Thiên Chúa đã muốn họ phải noi gương bắt chước chính Ngài “trở nên trọn hảo như Cha chúng ta trên trời là Đấng trọn hảo”, và trên hết mọi sự, còn phải có đức ái là mối dây ràng buộc mọi điều trọn hảo.
Như thế, muốn đạt tới ơn nên trọn hảo và được nhìn ngắm vinh quang Chúa đã hứa, đan sĩ chăm chú lắng nghe với sự sáng suốt nhận định theo đúng trật tự từng lời trên đây và chăm chú thực sự theo sát phương cách mà Thiên Chúa đã đề ra cho Êlia để đạt tới mục tiêu ấy. 
Khi nói với ngôn sứ Êlia, Thiên Chúa cũng nói với mọi đan sĩ của Cựu Ước và Tân Ước: “Hãy đi khỏi đây” tức ra khỏi các sự vật dễ hư nát và chóng qua của trần gian, và “hãy tiến về phương Đông” tức ngược với hướng các dục vọng của xác thịt, “hãy ẩn mình trong Khe Carith” để thoát khỏi cái xô bồ của các thành thị và đám đông, “đối diện sông Jourdain” tức để được tránh xa tội lỗi nhờ đức ái. 
Qua bốn giai đoạn trên, bạn sẽ tiến đến đỉnh trọn hảo trong đoàn sủng ngôn sứ: “Ở đó, bạn sẽ uống nước Khe, uống nước nguồn, nước mạch.” 
Trích “Các bản văn cổ nhất của Cát-Minh”
(trang 110 - 113 - Coll. Vie du Carmel.) 

Têrêxa của Chúa Giêsu - Người xứng với tên gọi

Têrêxa của Chúa Giêsu 

Ở Avila, năm 1534, một thiếu nữ 19 xuân xanh đến gõ cửa nữ Đan Viện Cát-Minh. Con người xinh đẹp làm sao! “Thân hình gọn gàng trong chiếc áo nhung bó sát, chiếc váy rộng đong đưa bằng lụa màu cam, viền chéo bằng nhung đen.” Cô thành công trong mọi sự ở thế gian và tương lai đầy hứa hẹn. Vậy tại sao một năm sau đó cô lại vào đan viện này? 
Chính bởi cô khao khát thứ nước mà thế gian không thể cung cấp cho cô, và chỉ có Chúa Giêsu mới rót được vào lòng cô như xưa kia Ngài đã làm cho thiếu phụ Sa-ma-ri. Chúa Giêsu ấy, cô ngày càng khám phá ra đang hiện diện trong đời cô, nhờ điều cô gọi là tâm đàm (cầu nguyện), và không gì khác hơn là “một cuộc chuyện trò tâm tình thân thiết, thường xuyên được lặp đi lặp lại trong thinh lặng và cô tịch với Đấng mà cô biết là rất yêu cô”. 
Chúa Giêsu ấy, ngày càng thêm đòi hỏi, không còn có thể chấp nhận cho con tim Têrêxa bị trói buộc quá nhiều với những tình bạn nhân loại, dù chẳng có gì đáng trách, nhưng cũng khiến tình cảm của cô bị chi phối quá đáng, không thể hiến dâng trọn vẹn đời mình cho Đấng đã tự trao ban cho đến chết vì cô. 
Nói khác đi, công nương lộng lẫy Têrêxa Ahumađa Cepeda (như ở trong tu viện người ta vẫn còn gọi cô như thế) phải trở thành Têrêxa của Chúa Giêsu, nồng nàn và tận hiến. Đó là điều đã xảy ra vào một ngày mùa xuân năm 1554, trong khi cô đang cầu nguyện trước một tượng Chúa Kitô “đầy thương tích”. 
Từ giờ phút ấy, cuộc đời chị không còn là của chị nữa, nhưng là của Chúa Giêsu ở trong chị, một Chúa Giêsu ngày càng hiện diện hơn lên, đến độ chị tiếp tục mơ tưởng đến Ngài cả trong giấc ngủ. Một ngày kia, chị thú nhận với cha giải tội rằng: “Không thể tưởng tượng được một sự say đắm nào lớn hơn lòng chị say đắm Chúa: chị không ngơi nói với Chúa và nói về Chúa.” 
Trước bao ân sủng tuôn đổ như thác xuống tâm hồn chị, con tim Têrêxa ngày càng gắn bó với con tim của Người Bạn thần linh, đến độ chị không còn tìm kiếm gì khác ngoài “danh giá” và “quyền lợi” của người bạn ấy. 
Thế giới đang bốc cháy, các cuộc chiến tranh tôn giáo đang gầm thét tại Pháp, gieo rắc hãi hùng khắp nơi. Phải làm gì để chặn đứng cơn đại họa ấy? “Tôi sẵn sàng dâng hiến ngàn cuộc đời tôi để cứu lấy một trong vô số linh hồn đang hư mất trong các cuộc chiến ấy. Thế nhưng chỉ là phụ nữ và còn quá bất toàn, tôi cảm thấy bất lực để thực hiện điều tôi muốn làm vì vinh quang Thiên Chúa. Bởi Thiên Chúa có quá nhiều kẻ thù và quá ít bạn hữu, tất cả niềm mơ ước của tôi là, ít nữa, các bạn hữu ấy phải tận tâm hết tình với Ngài. Cho nên, tôi quyết định làm điều ít ỏi mà tôi có thể làm được: đó là tuân giữ các lời khuyên Tin Mừng càng trọn vẹn càng tốt, và khuyến khích một số nữ tu trong đan viện này cũng sống như thế”. 
Đan Viện này, chính là Đan Viện Thánh Giuse Avila, thành lập ngày 24-08-1562, và sau đó, độ 15 đan viện khác cũng được xây cất theo cùng một khuôn mẫu. Một nếp sống thật theo sát Tin Mừng, kết hợp bằng sự nghèo khó, đơn sơ, sự từ bỏ thật anh hùng, sự cô tịch và cầu nguyện. 
Người nữ tu Cát-Minh ẩn mình sau các chấn song sắt không phải để thụ hưởng cách ích kỷ sự hiện diện của một Chúa Giêsu cho riêng mình nhưng là để dâng hiến cuộc đời vì phần rỗi thế gian.


Sự tiếp nối công trình vĩ đại 
Sau này, chị Edith Stein cũng sẽ nói như thế. Chị là một trong những người con gây nhiều xúc động nhất của thánh Têrêxa Cả. Chị chết trong trại tập trung Đức Quốc Xã. Chị nói: 
"Vị hôn thê của Chúa Kitô đứng bên cạnh Ngài, như Giáo Hội và như Mẹ Thiên Chúa là hiện thân tuyệt hảo của Giáo Hội. Nhờ hiến trọn bản thân và cuộc sống, vị hôn thê hội nhập vào cuộc sống và công trình của Chúa Kitô, và nhờ đó, cùng đau khổ và cùng chết với Ngài, cái chết khủng khiếp đã trở thành nguồn sống cho nhân loại. 
Như thế, vị hôn thê của Thiên Chúa sẽ nếm được một tình mẫu tử tâm linh bao trùm nhân loại hoặc bằng cách tích cực tham gia vào việc hoán cải các tâm hồn, hoặc bằng cách hiến tế đời mình để mang lại hoa quả ân sủng cho những người mà chị không bao giờ được gặp mặt trên cõi đời này.” 
Để đưa một công trình vĩ đại như thế đạt tới sự thành tựu tốt đẹp, Têrêxa đã nhận được sự trợ giúp vô cùng quý báu của một người vĩ đại khác về mặt thánh thiện và chiêm niệm, đó là Thánh Gioan Thánh Giá, chim đầu đàn của các nam đan sĩ Cát-Minh trong cuộc cải tổ của Thánh Têrêxa.
Cũng như Thánh Gioan Thánh Giá, vị thánh nữ Cát-Minh đã để lại tư tưởng ngài cho chúng ta trong nhiều quyển sách được xem như những viên ngọc quý giá của nền văn học Kitô Giáo. Trong đó, ngài không đề cập đến điều gì khác hơn là việc tâm đàm như đã nói trên đây. Từ ngày nhận lãnh Bí Tích Thánh Tẩy, mỗi người trong chúng ta đều mang tận đáy tâm hồn mình Đấng sáng tạo các thế giới, Mặt Trời Công Chính. 
Dù chúng ta có nghĩ đến hay không, chúng ta từ khước hay yêu mến Ngài, chính Ngài vẫn là Đấng ban sự sống và ánh sáng cho chúng ta, chính Ngài ban cho chúng ta hơi thở và lời ca. Tâm đàm là phơi bày tâm hồn chúng ta, dù trong khoảnh khắc, để cho các tia sáng của mặt trời ấy sưởi ấm, và nếu có thể được, đốt cháy chúng ta. Hãy thử thực hành điều Mẹ Têrêxa dạy, rồi chúng ta sẽ thấy đời mình đổi mới. 
Mẹ Têrêxa qua đời năm 67 tuổi, sức cùng lực kiệt vì bao công việc và những chuyến đi tông đồ nhằm mục đích thành lập các đan viện. Trước khi trút thở hơi cuối cùng, mẹ đã kêu lên: “Lạy Chúa và là Đức Phu Quân của con, đã đến giờ hồn con sắp được no thoả chính Chúa, là Đấng con vô cùng khao khát." 
“Ước mong không gì làm bạn nao núng,
Ước mong không gì làm bạn khiếp đảm,
Mọi sự đều qua đi,
Thiên Chúa không bao giờ thay đổi.
Sự kiên nhẫn chiến thắng tất cả.
Ai có được Thiên Chúa
Không thiếu thốn điều gì.
Chỉ một mình Chúa là đủ rồi.”
(Thánh Têrêxa của Chúa Giêsu)


Tu huynh Joseph Baudry
Đan sĩ Cát-Minh

Một ngày trong đan viện Cát Minh

Ở đây không thể nêu lên một thời khóa biểu chính xác, bởi vì thay đổi từ cộng đoàn nầy đến cộng đoàn khác, từ xứ này sang xứ khác. Thế nhưng nội dung chính yếu thì ở đâu cũng tuân giữ một cách chặt chẽ. Trên hết là sự cầu nguyện.

Thánh Thể

Đối với con cái Đan Viện Cát-Minh, việc cử hành Thánh Thể hằng ngày là cách mật thiết nhất để cầu nguyện với Chúa Giêsu trong hy lễ của Ngài hiến dâng lên Chúa Cha. Đó là nơi thuận tiện nhất cho tất cả cộng đoàn được cùng nhau lãnh nhận tất cả và trao tặng tất cả. Chính đó là nơi thực sự xây dựng được sự hiệp thông giữa mọi người. Chính đó là lúc mọi dị biệt về nhân tính đều tan chảy thành một tình yêu lớn hơn.
Giờ kinh thần vụ
Kinh thần vụ là lời nguyện của Giáo Hội như trầm hương bay lên Thiên Chúa từ khắp nơi trên thế giới. Lời nguyện chen đều mọi giờ khắc trong ngày. Từ giờ Kinh Sáng hát lên lúc mới tinh mơ, cho đến giờ Kinh Tối trong đêm khuya, chẳng có khoảng thời gian nào không lấp đầy bằng kinh nguyện.

Nguyện ngắm

Đây là việc cầu nguyện hoàn toàn chìm đắm trong thinh lặng, một giờ ban sáng, một giờ ban chiều, chú tâm một cách trìu mến và an bình vào mầu nhiệm Thiên Chúa hằng sống. Đó là giờ mà tấm lòng người con bé nhỏ, dù rất yếu đuối, dù mang bao vết thương, vẫn một niềm tin cậy, mở ra đón nhận tình âu yếm của Cha trên trời.
Đó là giờ của tình bạn thân thiết với Chúa Giêsu, giờ mà dù người ta không nhận biết, ân sủng vẫn đang thấm nhập tâm hồn, thanh tẩy và từ từ làm cho tâm hồn biến đổi. Trong lãnh vực này, thánh Gioan Thánh Giá và thánh nữ Têrêxa Avila là những bậc thầy ít ai sánh kịp.
Nguyện ngắm chính là hơi thở của Đan Viện Cát-Minh. Tất cả phần còn lại trong ngày, đều cố gắng sống trong nguyện ngắm, nghĩa là kết hợp với Thiên Chúa trong tất cả mọi sự. Dù đi làm việc gì, dù chuẩn bị gặp gỡ ai, tu sĩ vẫn luôn mang theo mình, tận đáy lòng, sự tưởng nhớ tới Chúa Giê-su.
Làm việc trí óc, làm việc mục vụ, làm việc tay chân và vô vàn những việc khác để phục vụ cộng đoàn mà mỗi tu sĩ luôn đem hết tài năng đã lãnh nhận được để phục vụ lợi ích chung. Ở trong đan viện, bao giờ người ta cũng bận rộn làm một cái gì đó. Truyền thống luôn xác nhận rằng nhàn cư vi bất thiện: Ươn lười bị coi là kẻ thù tệ hại nhất, với ý nghĩa điều đó mở đường cho mọi tính hư tật xấu khác.

Làm việc 

Điều đó được coi là giá trị nhân bản và cũng là giá trị Tin Mừng hàng đầu. Chúa Giêsu đã nói: "Cha tôi vẫn hằng làm việc luôn thì tôi cũng làm việc" (Ga 5,17). Ai đã dâng lòng mình cho Chúa thì cũng đặt hết tấm lòng mình vào công việc của Ngài, và vì thế, họ rất yêu mến Giáo Hội. Làm việc với tình yêu thương chính là đi vào công trình vĩ đại của thập giá.
Và Thánh Phaolô dạy: "Ai không chịu làm việc thì cũng đừng ăn... Mỗi người hãy ăn tấm bánh tự mình làm ra." (2Tx 3, 8-10). Do đó, bạn hiểu tại sao mỗi đan viện Cát-Minh là một tổ ong lặng lẽ mà ở đó mỗi người chu toàn phận vụ nhỏ bé của mình. Mặt khác, thời gian đã thay đổi, không còn là thời mà các gia đình cự phú có thể thành lập và bảo dưỡng một đan viện. Ngày nay, đời sống cầu nguyện không chước miễn khỏi trả tiền bất cứ hóa đơn nào! Và như thế lại tốt hơn.
Các bữa ăn cũng giống như những bữa ăn của mọi người, tuy nhiên có phần kiêng khem và chay tịnh một cách kín đáo, đó là những giá trị không bao giờ được quên. Các đan sĩ thường dùng bữa trong thinh lặng, hoặc nghe đọc một đoạn sách thú vị hoặc một bản nhạc hay, điều đó giúp tinh thần được thư thái không thể tưởng được.

Ngày lễ

Cũng nên nhắc đến các ngày lễ: lễ phụng vụ, lễ của người này người kia, những lễ kỷ niệm long trọng. Tùy mức độ quan trọng, các ngày lễ phụng vụ mang vẻ lễ lạc hơn, cả bữa ăn cũng thịnh soạn hơn và giờ giải trí cũng kéo dài hơn.
Các nữ đan sĩ không bao giờ thiếu sáng kiến (các nam đan sĩ cũng cố gắng noi bước) để các ngày lễ đó thêm hương thêm sắc, cho mọi người đều vui vẻ: một bức ảnh, một bó hoa, một bài thơ, một câu hò điệu hát, có khi là cả một vở kịch, và còn bao thứ khác nữa!
Thánh Têrêxa Avila kiên trì bảo tồn những ngày lễ ấy. Ngài muốn những ngày lễ phải rạng rỡ niềm vui. Chính ngài không ngần ngại gõ trống và ôm Chúa Hài Đồng trong vòng tay mà nhảy múa.

Những đan sĩ trọng tuổi và đau yếu

Một điều cuối cùng không thể bỏ qua, vì cũng nằm trong cái thường ngày: Đó là tình thươngdành cho các đan sĩ lão thành và đau yếu. Họ được cộng đoàn cưng chiều, ưu tiên hơn bất cứ ai khác. Họ mang lại cho cộng đoàn sự khôn ngoan, kinh nghiệm của một cuộc sống dài lâu, tấm gương hy sinh sống động về sự từ bỏ cũng như sự an vui thanh thản của họ. Những đan sĩ trẻ hơn thì đem sinh lực trẻ trung của mình phục vụ họ, trong lúc chờ đợi đến lượt mình, kẻ trước người sau...
Các đan sĩ lão thành và các đan sĩ ốm đau bệnh tật được Đan Viện luôn giữ lại mãi cho đến cùng, chỉ trừ những khi vì lợi ích về sức khoẻ của họ hoặc việc điều trị cho họ buộc Đan Viện phải rời xa họ. Trong Đan Viện Cát-Minh, người ta chết giữa gia đình, được bao vây bởi những người từng chung sống suốt cả một đời.

Chấp nhận hy sinh

Người ta có thể kể thêm bao nhiêu điều khác thật tốt đẹp, để giúp bạn thấy đời sống huynh đệ tỉ muội với nhau thắm thiết êm dịu biết bao. Ồ! dĩ nhiên không nên lý tưởng hoá! Các nam đan sĩ Cát-Minh không phải là những thiên thần (tạ ơn Chúa!). Các nữ đan sĩ Cát-Minh cũng không phải là những cô gái mẫu mực!
Tất cả cái thường ngày vừa được phác họa trên đây đã được diễn ra không phải không gặp nhiều vấp váp, với những va chạm đôi khi xẹt lửa, và phải "bắt đầu trở lại hằng trăm lần".
Bạn cũng quá hiểu rằng người ta không thể vươn tới những chân trời rực rỡ nh


ư thế mà lại thiếu những hy sinh bản thân! Con người cũ tội lỗi của chúng ta không dễ nhường chỗ cho con người mới, cho người con của Thiên Chúa! Tất cả chúng ta đều ương ngạnh, không thể một sớm một chiều có thể trở nên ngoan ngoãn…
Thế nhưng phải chăng chính vì thế mà sẽ là một việc thật đẹp khi biết biến cái thường ngày thật giản dị và tầm thường thành một cái thường ngày của hy vọng và yêu thương? Dù thấy mình và biết mình đầy khốn cùng, người ta vẫn không bị đè bẹp hay bị tê liệt, khi hiểu rằng, cả với những cái khốn cùng ấy, Thiên Chúa vẫn làm nên được những điều kỳ diệu.
Phải, dù bạn khốn cùng đến đâu chăng nữa, bạn vẫn có thể cứu vớt thế giới, nếu bạn biết biến tan đi trong cõi lòng Thiên Chúa.
Trên tất cả, chính đó mới thật là một ngày trong đan viện Cát-Minh!
Tu huynh Pierre Marie Salingardes 
Đan sĩ Cát-Minh